Giữa lúc mùa giải vẫn còn dang dở, thông tin Mohamed Salah chia tay Liverpool đã khiến người hâm mộ không khỏi chạnh lòng, khi một chương huy hoàng tại Anfield sắp đi đến hồi kết.
Ánh sáng rực rỡ trước giờ chia tay
Có lẽ là một định mệnh đẹp đẽ khi trận đấu cuối cùng trước thời điểm Mohamed Salah thông báo rời Liverpool lại là chiến thắng trên sân nhà trước Galatasaray.
Sau tất cả những thất vọng tích tụ suốt mùa giải, sau những trận đấu mà anh dường như lạc lõng và mất kết nối ở cánh phải, và thậm chí sau cả quả phạt đền hỏng ăn trong hiệp một, Anfield cuối cùng cũng được chứng kiến một lời nhắc nhở đắt giá về việc Salah thực sự là ai.
Đó không chỉ là bàn thắng, một pha cứa lòng chân trái sở trường vào góc cao khung thành sau pha đập nhả với Florian Wirtz. Đó còn là đường căng ngang dọn cỗ cho Hugo Ekitike, hay cú dứt điểm dẫn đến bàn thắng của Ryan Gravenberch.
Nhưng trên hết, đó là cảm giác về một sự đe dọa thường trực, một sự tinh quái đầy ngẫu hứng và cái cách mà đám đông nín thở chờ đợi mỗi khi bóng chạm chân anh. Ngay cả khi Salah không còn duy trì được phong độ ấy trong phần còn lại của mùa giải, ít nhất anh và Anfield đã có cơ hội đó để cùng nhau ôn lại những kỷ niệm xưa cũ.
Góc khuất của một mùa giải nhạt nhòa
Tuy nhiên, chúng ta không thể phủ nhận đây là một mùa giải đầy khó khăn với vị "Vua Ai Cập". Việc sa sút về phong độ, sự tập trung và tự tin diễn ra một cách đột ngột đến kinh ngạc. Phía sau các con số thống kê khô khan là những nỗi đau tâm lý mà ít người thấu cảm hết.
Sự ra đi của người đồng đội thân thiết Diogo Jota chắc chắn đã để lại một tổn thương lớn. Mùa giải bắt đầu với hình ảnh Salah đứng đơn độc trước khán đài The Kop sau chiến thắng 4-2 trước Bournemouth.
Khi cả cầu trường hát vang bài hát tri ân Jota, người ta thấy Salah lặng lẽ lau đi những giọt nước mắt bằng ống tay áo. Nhưng nỗi đau không phải là yếu tố duy nhất.
Ở tuổi 33, thời gian bắt đầu bào mòn đôi chân của anh. Liverpool đang chuyển mình, những bản hợp đồng mùa hè cho thấy một kế hoạch rõ ràng về việc chơi với hai tiền đạo trung tâm và Wirtz đá hộ công phía sau.
Đó là một hệ thống mà Salah không còn là trung tâm, thậm chí đôi khi người ta có cảm giác đây là một đội bóng "hậu Salah" nhưng bằng cách nào đó vẫn còn chân sút người Ai Cập trong đội hình.
Mối quan hệ rạn nứt và sự minh bạch cuối cùng
Sự ra đi của Salah đã mang lại cảm giác không thể tránh khỏi kể từ khoảnh khắc anh dừng lại ở khu vực mixed zone sau trận hòa 3-3 với Leeds vào tháng 12. Với vẻ mặt lộ rõ sự tổn thương vì thường xuyên bị bỏ rơi, anh thừa nhận mình "không có mối quan hệ nào" với HLV Arne Slot.
Đó là lời nhắc nhở về việc các mối quan hệ quan trọng như thế nào trong bóng đá, không chỉ giữa cầu thủ với huấn luyện viên mà còn giữa những người đồng đội với nhau.
Salah đã từng may mắn là một phần của đội hình Liverpool vĩ đại. Trên hàng công là Mane và Firmino, bên cánh phải là sự kết hợp hoàn hảo với Trent Alexander-Arnold và Jordan Henderson.
Dưới bàn tay nhào nặn của Jurgen Klopp, sự cân bằng và hòa hợp nội bộ được đẩy lên mức tối đa. Dù Salah và Mane chưa bao giờ là những người bạn thân thiết, như cách Mane từng trêu đùa sau khi Senegal đánh bại Ai Cập nhưng họ đã chơi bóng cùng nhau một cách siêu việt.
Sự kết hợp với Trent Alexander-Arnold và khả năng bù đắp không gian của Jordan Henderson giúp Salah có nhiều khoảng trống hơn để phát huy sự nguy hiểm bên hành lang phải.
Di sản của những con số và ký ức
Salah đã tận dụng tối đa những năm tháng đỉnh cao đó. 255 bàn thắng đưa anh lên vị trí thứ ba trong danh sách những chân sút vĩ đại nhất lịch sử câu lạc bộ, chỉ sau Ian Rush và Roger Hunt. Kỷ lục ghi bàn trong 10 trận liên tiếp và việc ghi từ 20 bàn trở lên trong 8 mùa giải liên tiếp là những cột mốc mà có lẽ rất lâu nữa mới có người chạm tới được.
Nhưng các số liệu thống kê chỉ là sự xác nhận. Những gì sống mãi sẽ là các ký ức cá nhân. Đó là quả phạt đền mở ra chức vô địch Champions League 2019, hay bàn thắng solo trong trận hòa 2-2 với Manchester City năm 2021.
Anh là nhân tố then chốt trong hai chức vô địch Ngoại Hạng Anh của Liverpool. Có lẽ, nếu cả hai bên cùng quyết liệt hơn, Salah nên ra đi từ cuối mùa giải trước sau một đỉnh cao rực rỡ, nhưng sự lưu luyến đã giữ anh lại thêm một năm đầy thăng trầm.
Lời chia tay của những người ở lại
Quyết định thông báo ra đi sớm được CLB giải thích là để "thể hiện sự minh bạch về tương lai, cũng như sự tôn trọng và biết ơn dành cho người hâm mộ". Dù bến đỗ tiếp theo có thể là Saudi Pro League hay bất kỳ đại gia nào tại châu Âu, giá trị của Salah vẫn không hề thay đổi.
Người đại diện Ramy Abbas Issa vẫn giữ kín kẽ: "Chúng tôi không biết Mohamed sẽ chơi ở đâu mùa tới. Điều đó cũng có nghĩa là không ai khác biết".
Trong khi đó, người đồng đội Andy Robertson đã dành những lời tri ân đầy xúc động: "Được chứng kiến cậu trở thành một trong những cầu thủ xuất sắc nhất từng khoác áo Liverpool là niềm vinh dự lớn. Tinh thần của cậu là không ai sánh bằng. Cậu luôn thúc đẩy bản thân và mọi người mỗi ngày. Cậu xứng đáng có một lời chia tay xứng tầm, người vĩ đại nhất".
Với mức lương khoảng 400.000 bảng mỗi tuần, việc ra đi tự do được xem là phương án phù hợp về mặt tài chính cho tất cả các bên. Liverpool cần làm mới và Salah cần một thử thách mới để tận hưởng những năm tháng cuối cùng của sự nghiệp.
Ngôi đền của những huyền thoại
Sẽ có những tranh luận về việc Salah đứng ở đâu trong ngôi đền của những tiền đạo vĩ đại nhất lịch sử Liverpool. Nhưng việc anh nằm trong danh sách đó và ở vị trí rất gần đỉnh cao là điều không thể bàn cãi.
Rất sớm thôi, mùa giải cuối cùng đầy hụt hẫng này sẽ bị lãng quên. Thay vào đó, người ta sẽ nhớ về anh như một huyền thoại sống của câu lạc bộ, một người luôn luồn lách từ cánh phải, đặt bóng vào chân trái và vẽ nên một đường cong hoàn hảo vào góc lưới, giống như cách anh đã làm rất nhiều lần trong sự nghiệp.
Salah không chỉ rời đi với những danh hiệu, anh rời đi với tư cách là một phần "máu thịt" của Anfield. Một vị vua không ngai đã hoàn thành sứ mệnh của mình.




