Hơn 60 giờ sau một đêm Champions League giàu năng lượng trước Atletico Madrid, Liverpool trở lại Anfield tiếp Fulham và họ bỗng giống một đội bóng khác. Những bước chạy chậm hơn, các đường chuyền đơn giản cũng dễ sai hơn, còn sức ép không bóng từng khiến Atletico khổ sở gần như biến mất.
Fulham đến Merseyside với ba thất bại liên tiếp tại Premier League và một hàng thủ chưa tạo được nhiều niềm tin dưới thời Alvaro Arbeloa. Trên lý thuyết, đây là đối thủ lý tưởng để Liverpool nối dài hưng phấn.
Thực ra Liverpool đã khởi đầu không tệ. Bradley Barcola, trong lần đầu đá chính tại Premier League sớm chọc khe để Alexander Isak thoát xuống, nhưng tiền đạo Thụy Điển dứt điểm chéo góc ra ngoài. Đó lại gần như là hình ảnh hiếm hoi của một Liverpool sắc bén trong hiệp một. Sau những phút đầu hứng khởi, tốc độ luân chuyển giảm dần. Đội chủ nhà chuyền hỏng những tình huống vốn rất cơ bản, thiếu người tăng tốc giữa các tuyến và đặc biệt không duy trì được cường độ pressing từng xuất hiện vài ngày trước. Fulham vì thế có thể thoát qua lớp gây áp lực đầu tiên nhiều lần và đưa bóng tiến lên tương đối dễ dàng.
Đây cũng là lần đầu Iraola thực sự đối diện với bài toán mà chính ông từng thừa nhận chưa có nhiều kinh nghiệm giải quyết: làm thế nào duy trì thứ bóng đá cường độ cao ba lần trong một tuần. Kể từ công việc đầu tiên tại AEK Larnaca năm 2018, khi đưa đội bóng Cyprus vào vòng bảng Europa League, ông chưa phải thường xuyên cân bằng giữa giải quốc nội và cúp châu Âu. Premier League cộng Champions League là một thế giới hoàn toàn khác. Iraola có thể xây dựng một đội bóng chạy mạnh, pressing quyết liệt và tấn công trực diện, nhưng câu hỏi khó hơn là liệu Liverpool có thể lặp lại điều đó sau mỗi 60 đến 70 giờ hay không.
Ông đã cố xoay tua. Kostas Tsimikas, Ryan Gravenberch và Victor Munoz được đưa vào đội hình chính thay Milos Kerkez, Alexis Mac Allister và Rio Ngumoha. Cả ba đều chỉ vào sân từ ghế dự bị trước Atletico, nên về lý thuyết phải là những đôi chân tươi mới hơn. Thực tế lại không như vậy. Ngoại trừ vài pha xử lý sáng sủa của Munoz, nhóm cầu thủ mới không đem đến khác biệt rõ rệt, và chi tiết nói lên nhiều điều nhất là cả ba cũng trở thành ba người đầu tiên bị Iraola thay ra. Sự mệt mỏi hôm đó dường như không nằm ở vài cá nhân, mà lan ra toàn bộ cấu trúc của Liverpool.

Thậm chí đội chủ nhà còn suýt phải trả giá. Một đường chuyền ngược thiếu an toàn của Alisson hướng tới Gravenberch mở ra cơ hội rất rõ cho Fulham, và Jeremy Jacquet phải phá bóng ngay trên vạch vôi để cứu Liverpool khỏi bàn thua. Đó không phải tình huống duy nhất đội bóng của Arbeloa xuyên qua được hệ thống pressing. Fulham giữ cự ly tốt, không bị kéo vào kiểu trận đấu tốc độ mà Liverpool mong muốn và dần biến Anfield thành một buổi chiều khó chịu. Một đội đã thua cả ba vòng đầu lại khiến Liverpool phải chơi theo nhịp độ của mình.
Barcola và Munoz là hai cái tên được chờ đợi nhiều nhất bởi Liverpool đã ưu tiên bổ sung tốc độ và khả năng tạo đột biến trên hàng công trong mùa hè. Lần đầu cùng đá chính, cả hai đều cho thấy đôi chút lý do để kỳ vọng nhưng chưa đủ để thay đổi trận đấu. Barcola tạo cơ hội sớm cho Isak và có một cú vô-lê bị Timothy Castagne chặn lại cuối hiệp một. Munoz thậm chí tiến gần bàn thắng nhất Liverpool với cú đánh đầu từ quả phạt góc của Dominik Szoboszlai, nhưng Bernd Leno cứu thua. Vấn đề là Fulham không cho họ khoảng trống. Quá trình đưa bóng lên phía trước của Liverpool quá chậm, và đến khi Barcola, Munoz, Isak hay Florian Wirtz nhận được bóng, hàng thủ đội khách thường đã ổn định vị trí.
Đó cũng là điểm khiến trận hòa này đáng chú ý hơn một ngày tấn công kém hiệu quả đơn thuần. Liverpool của Iraola được xây dựng để chơi nhanh, trực diện và tận dụng khoảng trống ngay khi đối thủ chưa kịp tổ chức lại. Fulham lấy đi chính điều đó. Khi bị buộc phải kiên nhẫn trước một khối phòng ngự đã ổn định, Liverpool thiếu phương án khác. Những trận như thế thường cần một tình huống cố định, một pha xử lý cá nhân hoặc khoảnh khắc bất ngờ từ ngôi sao. Nhưng lần này Isak và Wirtz cũng không tạo ra được cú chạm quyết định.
Bốn vòng đầu tiên vì thế đang mang tới một bức tranh khá rõ về Liverpool mới. Họ vẫn bất bại với một chiến thắng và ba trận hòa, đồng thời vừa có những màn trình diễn tạo niềm tin trước Ipswich Town và Atletico Madrid. Nhưng đây vẫn là một tập thể đang học hệ thống mới, với những vấn đề từ mùa trước chưa thể biến mất chỉ sau vài tuần. Hình khối phòng ngự chưa thực sự chắc chắn, pressing có thể bị xuyên qua, còn hàng công vẫn phụ thuộc khá nhiều vào việc trận đấu diễn ra theo đúng nhịp mà Iraola mong muốn. Ở trạng thái hiện tại, Liverpool trông giống một đội đủ sức cạnh tranh vị trí trong top 4 hơn là một tập thể đã sẵn sàng trở lại cuộc đua vô địch.

Sau trận, Iraola cũng không tìm cách che giấu vấn đề. “Điều chúng tôi thiếu khá rõ ràng,” ông nói. “Đây là trận đầu tiên mà với tư cách một tập thể, chúng tôi gặp khó khăn trong việc tạo cơ hội, ghi bàn và tạo ra khác biệt ở mặt trận tấn công. Đó là lý do chính khiến chúng tôi không thể tạo ra số cơ hội như mong muốn.” Ông cũng thừa nhận yếu tố thể lực: “Rất dễ để tôi, các bạn hay bất kỳ ai nói rằng các cầu thủ mệt. Chúng tôi thiếu sự tươi mới, không thể che giấu điều đó. Đây là quãng hồi phục tệ nhất, chỉ hơn 60 giờ sau một trận đấu rất lớn. Nhưng chuyện này sẽ còn xảy ra trong mùa giải và chúng tôi phải thích nghi.”
Đó mới là câu hỏi quan trọng nhất sau trận hòa Fulham. Không phải Liverpool có đủ tài năng hay không, mà là Iraola sẽ làm thế nào để thứ bóng đá của mình sống được trong nhịp lịch thi đấu của một CLB Champions League. Trước Atletico, Liverpool cho thấy họ có thể chơi thứ bóng đá mà HLV mong muốn. Ba ngày sau, Fulham lại cho thấy điều gì xảy ra khi đôi chân không còn đủ nhanh để thực hiện nó.


