
Mohamed Salah ăn mừng khi ghi bàn vào lưới New Zealand - Ảnh: THE GUARDIAN
Trên nhiều fanpage, cộng đồng người hâm mộ Liverpool gửi lời chúc mừng "nhà vua Ai Cập" khi Salah tỏa sáng rực rỡ với 1 bàn thắng, 1 kiến tạo giúp đội nhà ngược dòng thắng New Zealand 3-1 sáng 22-6.
Kết quả này gần như đã bảo đảm cho Ai Cập tấm vé đi tiếp vào vòng đấu loại trực tiếp. Một cột mốc lịch sử đang chuẩn bị được thiết lập sau hơn 90 năm (lần gần nhất Ai Cập vượt qua vòng bảng World Cup là vào năm... 1934).
Với riêng Salah, hầu hết người hâm mộ đều cảm thấy vui mừng cho anh, siêu sao xuất sắc bậc nhất lịch sử bóng đá châu Phi, nhưng rất kém duyên với đấu trường quốc tế.
Người hâm mộ có lẽ vẫn chưa quên "đòn ju-jitsu" mà Sergio Ramos từng thực hiện với Salah ở trận chung kết Champions League 2018.
Cú khóa tay cực khéo đó của "gã thợ cạo thành Seville" đã loại bỏ Salah khỏi trận chung kết mà Liverpool đang có phần áp đảo Real Madrid, và rồi sau đó họ bại trận khi không còn ngôi sao số một.
Đau đớn hơn nữa, chấn thương vai khiến Salah "hết phép" tại World Cup 2018, kỳ World Cup đầu tiên trong sự nghiệp của anh, diễn ra chỉ sau chung kết Champions League nửa tháng.
Salah phải vắng mặt ở trận đầu tiên tại World Cup đó, và khi trở lại ở trận thứ 2, đội của anh đã lâm vào tình thế ngặt nghèo.
Bản thân Salah cũng không có thể trạng tốt vì phải thi đấu với cái vai vẫn chưa lành. Anh ghi 2 bàn trong 2 trận còn lại của giải, nhưng không đủ cứu Ai Cập khỏi thành tích toàn thua ở World Cup 2018.

Cú khóa tay của Ramos với Salah ở chung kết Champions League 2018 - Ảnh: REUTERS
Salah mất tất cả sau trận chung kết Champions League. Cơ hội đua tranh Quả bóng vàng, chức vô địch Champions League, và cả một kỳ World Cup hứa hẹn bùng nổ.
8 năm đã trôi qua từ những nỗi nuối tiếc trên đất Nga, Salah cùng Ai Cập hành quân đến Bắc Mỹ với cảm giác thảnh thơi của một con sư tử về già.
Anh đã chơi mùa giải cuối cùng cho Liverpool, nói lời tạm biệt với sân Anfield sau 9 năm gắn bó - cùng 257 bàn thắng ghi cho đội bóng thành phố cảng nước Anh.
9 năm trời miệt mài tỏa sáng đều đặn trong màu áo Liverpool cũng là 9 năm trời Salah phải vật lộn với cuộc sống. Cần phải nói rõ, đó là "cuộc sống" đúng nghĩa, như một người bình thường.
Vì sao lại nói vậy? Vì trong cuộc sống đó, Salah vẫn ăn chay trong tháng Ramadan (kéo dài 1 tháng mỗi năm), vẫn giữ gìn nề nếp sinh hoạt của một người đạo Hồi, và vẫn luôn cống hiến hết mình cho tuyển quốc gia ở giai đoạn giữa mùa giải (2 năm/lần) khi AFCON diễn ra.
Chẳng hề dễ dàng chút nào để vừa ăn chay tháng Ramadan, vừa miệt mài thi đấu tại môi trường khắc nghiệt như Premier League. Và Salah lại chịu đựng áp lực của một cầu thủ phải chơi trọn vẹn mọi trận đấu, ghi bàn mọi trận đấu...
Sự nghiệp bóng đá của Salah vì vậy tuy rất thăng hoa nhưng cũng không được trọn vẹn.
Anh chơi bóng ở thời điểm bóng đá Ai Cập suy thoái, và không thể gồng gánh nổi đội bóng một người. Trong màu áo Liverpool, Salah lại thường xuyên kiệt sức vào giai đoạn cuối mùa vì tháng Ramadan.

Bàn thắng Salah ghi vào lưới New Zealand - Ảnh: REUTERS
Nhưng đó là sự hy sinh xứng đáng, của một tín đồ và một siêu sao bóng đá. Lối sống nề nếp giúp Salah giữ được phong độ đỉnh cao xuyên suốt một thập niên. Trong làng bóng đá, hầu như chỉ có Messi và Ronaldo là bền bỉ hơn thế.
Salah chỉ cần thêm một chút công bằng, thứ đã không xuất hiện trong khoảnh khắc Sergio Ramos tung "đòn ju-jitsu" loại bỏ ngôi sao số một của Liverpool khỏi chung kết Champions League.
Liverpool không quá nuối tiếc, vì họ có nhiều chiếc cúp châu lục trong phòng truyền thống. Nhưng World Cup với cuộc đời cầu thủ, hầu hết chỉ có 1-2 lần.
Và trong lần thứ 2 này, Salah đang chơi bóng như một gã đôi mươi, với khao khát chiến đấu trọn vẹn một lần cuối cùng của con mãnh sư về già.



